Mậu Thân 1968 – Chiến thắng của Quân và Dân ta cả về chính trị lẫn quân sự

0
707

Xưa nay nhiều người cứ lầm tưởng rằng cuộc tổng tiến công và nổi dậy của quân và dân ta trong Tết Mậu Thân 1968 là thất bại, là nướng quân. Nếu đặt vấn đề và nhìn nhận nó một cách khách quan, toàn diện sẽ cho chúng ta một cái nhìn chính xác nhất:

Các số liệu về tương quan lực lượng (binh lực) từ 1965 – 1967 cho thấy điều gì?

Hễ có thêm 1.000 bộ đội chính quy xuất hiện ở chiến trường miền Nam Việt Nam thì Mỹ và chư hầu đổ vào 5.000 quân (Năm 1968, ta có 320.000 quân thì Mỹ và chư hầu có 540.000 tại miền Nam Việt Nam, 200.000 lính Mỹ đóng ở Utapao, Cò rạt (Thái Lan, Clack, Subic (Philippines), Guam, Nhật, Nam Triều Tiên… Nếu kể cả 550.000 lính ngụy Sài Gòn thì địch có 1,3 triệu quân. Đông gấp 4 lần).

Năm 1965 ta đánh chủ yếu cấp đại đội thì đến 1967 đã đánh cấp trung đoàn nhưng tỷ lệ thương vong lại cao gấp 2 lần so với 1965 (không tương xứng với hiệu suất diệt địch). Nếu cứ tiếp diễn như thế thì ta chịu đựng được bao lâu? Chưa kể, giai đoạn đó Cách mạng Văn hóa đang hoành hành ở Trung Quốc còn Liên Xô thì đang rối bời sau khủng hoảng xét lại của Nikita Khrushov.

Mao Trạch Đông muốn Việt Nam “Trường kỳ mai phục”; chỉ muốn ta đánh Mỹ từ cấp trung đội trở xuống. Có nghĩa, Việt Nam sẽ bị chia cắt vĩnh viễn, Bắc Việt Nam sẽ là “vùng đệm an toàn”, là phên dậu cách ly Mỹ với Trung Quốc để Mao ngủ ngon. Liên Xô vẫn nhiệt tình ủng hộ ta nhưng hoài nghi về kết cục của cuộc chiến giữa “chú tí hon” với “gã khổng lồ”. (Năm 1967, Liên Xô, Trung Quốc và các nước XHCN viện trợ cho ta xấp xỉ 4 tỉ USD thì Mỹ đổ vào miền Nam Việt Nam trên 30 tỉ USD).

Quyết tâm chiến đấu và niềm tin chiến thắng là một chuyện nhưng các điều kiện thực tế để triển khai quyết tâm lại là chuyện khác. Nếu không mở “Mặt trận thứ 2” thì Việt Nam sẽ biến thành bãi chiến trường vùi chôn nhiều chục triệu người Việt Nam bằng vũ khí và tham vọng chính trị của nước ngoài trong khi mục tiêu của Việt Nam (chỉ) là “Đánh cho Mỹ cút – Đánh cho ngụy nhào” để “Bắc Nam sum họp..”.

Vì vậy, chúng ta đã thực hiện ý kiến chỉ đạo của Bác Hồ: “Phải đưa cuộc chiến tranh (xâm lược bẩn thỉu) này vào tận bàn ăn, phòng ngủ của người dân Mỹ để thức tỉnh lương tri họ, để nhân loại tiến bộ đứng lên bảo vệ cuộc chiến đấu chính nghĩa của chúng ta” (tháng 08/1965).

Đó là động lực để Quân ủy TW đề ra quyết sách Mậu Thân năm 1968 với định hướng “Một cú đập lớn để tung tóe ra các khả năng chính trị” (Lê Duẩn). Nhiệm vụ chính trị được đặt lên hàng đầu, chiến thắng quân sự đóng vai trò quyết định. Mục tiêu chiến lược là BẺ GÃY – ĐẬP TAN Ý CHÍ XÂM LƯỢC của Mỹ. Mỹ, từ chỗ hy vọng CÓ THỂ THẮNG (bằng quân sự ở Việt Nam) chuyển qua CHẮC CHẮN THUA.

Vì mục tiêu chiến lược trên nên Mậu Thân năm 1968 phải tiến hành 3 giai đoạn:

* Giai đoạn 1: Tổng công kích dựa trên yếu tố bất ngờ để giáng đòn choáng váng vào tận đầu não, sào huyệt địch.

Kết quả: Cả nước Mỹ bàng hoàng, sửng sốt! Hai chữ Việt Nam được in trang trọng trên tất cả các tờ báo, tin về cuộc Tổng tiến công túc trực trên mọi kênh truyền hình, đài phát thanh, hơn 10 triệu gia đình Mỹ ăn, ngủ cùng tin tức chiến trường. Họ tuyệt vọng đến cùng cực và phẫn nộ đến đỉnh điểm.

Đặc biệt là ở Huế, Mỹ ném bom bừa bãi vào mọi nơi có chiến sự, sử dụng pháo 105mm bắn đạn đinh (1 nghìn mảnh khi nổ), bom napalm, đạn pháo tăng, súng phun lửa… trong nội thành gây nên cái chết cho hàng chục ngàn dân thường. Những hình ảnh chết chóc tang thương ở Huế được các phóng viên chiến trường ghi lại khiến cả thế giới ghê tởm Mỹ đến tột cùng.

Đợt 1 đã đạt mục tiêu “gây tiếng vang”, tạo chấn động với kết quả chính trị: Westmoreland bị cách chức. Mỹ tuyên bố ngừng ném bom miền Bắc. Chấp nhận đàm phán, nhưng sinh lực địch vẫn còn mạnh.

* Đó là lý do phải tiến hành Đợt 2 (giữa tháng 05/1968) nhằm ngăn chặn Mỹ – ngụy và chư hầu phản kích. Đợt này ta chủ yếu đánh vào các vị trí địch co cụm sau đợt 1 (phòng ngự tạm thời nên bố phòng sơ sài). Căn cứ không quân, kho tàng, sở chỉ huy hành quân.

Kết quả đã đánh tiêu diệt nhiều đơn vị lính Mỹ tập trung (hơn 200 trận tiêu diệt từ 100 lính Mỹ trở lên) phá hủy 2/3 dự trữ chiến tranh của Mỹ, tiêu diệt 22.000 (8.400 lính Mỹ), 250 máy bay, 180 pháo cối, hơn 500 tăng thiết giáp, 2.600 xe quân sự, đốt cháy 4 kho dự trữ xăng dầu (38 triệu lít)…

Đặc biệt, dù đã huy động tới 70% quân thường trực vào cuộc chiến nhưng Mỹ vẫn không đủ quân để điều động chi viện chữa cháy cho các chiến trường, buộc phải rút bỏ Khe Sanh. Quân Mỹ và chư hầu bị dàn trải, căng mỏng, phân tán trên khắp chiến trường – tạo nên nhiều sơ hở nghiêm trọng.

Với phương châm tác chiến: Đánh bồi, đánh nhồi, đánh không cho địch phục hồi… ta mở đợt 3 đánh chủ yếu ở Sài Gòn, Đông Nam Bộ (Tây Ninh, Bình Long) và Đà Nẵng.

Quân Giải phóng tiến công tiêu diệt giặc tại Sài Gòn (1968). Ảnh: Tư liệu TTXVN.

* Đợt 3 là đòn đánh quyết định tính sinh tử của cuộc chiến. Mỹ hoàn toàn mất niềm tin vào quân đội và thực sự tuyệt vọng, bắt đầu rút quân. Để “Thay màu da trên xác chết”, Mỹ phải tiến hành “Việt Nam hóa chiến tranh” với chi phí dự trù lên tới 49 tỉ USD, đẩy nước Mỹ chìm sâu vào khủng hoảng kinh tế. Đây là lần lạm phát đầu tiên của đồng USD kể từ sau năm 1945. Đánh dấu thời kỳ nước Mỹ rơi vào cảnh nợ nần chồng chất.

Ở miền Nam Việt Nam, tinh thần chiến đấu của lính Mỹ và chư hầu sa sút thảm hại. Hơn 60% lính Mỹ sử dụng cocain, cần sa và các loại ma túy tổng hợp. Các vụ tự thương, tự sát… xảy ra ở khắp các đơn vị. Lính Mỹ hầu như phát điên, gây ra hàng loạt vụ thảm sát man rợ khiến dư luận trong và ngoài nước Mỹ hết sức ghê gớm.

Nếu xét về tỷ lệ tương quan lực lượng thì trước khi vào chiến dịch Mậu Thân, ta có khoảng 320.000 quân, địch có khoảng 1,3 triệu quân (tỷ lệ 1/4) nên có vài ý kiến cho rằng ta thiệt hại nhiều hơn (về binh lực). Vâng, đó là tư duy con buôn chuyên kinh doanh xác chết. Họ không biết rằng: Nếu KHÔNG THẮNG về tầm vóc CHIẾN DỊCH thì không thể xoay chuyển cục diện CHIẾN LƯỢC. Tạo ra THẾ THƯỢNG PHONG về chính trị, ngoại giao cho ta trong tất cả các vấn đề sau đó.

Bác Hồ thu thanh bài thơ Xuân 68 trước chiến dịch 1 tháng và dặn dò BTL chiến dịch những điều cần lưu ý chỉ vài ngày trước giờ nổ súng. Đại tướng Võ Nguyễn Giáp là người lên kế hoạch chi tiết cho từng kịch bản của chiến dịch. Khi mọi công việc chuẩn bị đã hoàn tất, cả 3 người: Bác Hồ, bác Lê Duẩn và Đại tướng Võ Nguyên Giáp đều tìm cớ “đi chữa bệnh nước ngoài” để đánh lạc hướng sự chú ý của địch. Quả nhiên, chúng đã bị lừa.

Tổn thất, hy sinh, mất mát là to lớn, hết sức to lớn nhưng chính từ những máu xương ấy, chiến thắng đã rạng ngời tỏa sáng. Mậu Thân là chiến thắng tạo nên từ cầu vồng máu của những người Việt Nam ưu tú và kiệt xuất nhất mọi thời đại. Là đỉnh cao trí tuệ của tập thể những nhà lãnh đạo tuyệt vời, là tầm nhìn chiến lược vượt thời gian, mang tầm vóc của một nhà lãnh đạo tài ba mà Bác Hồ tin tưởng giao phó hết cho ông Bí thư Lê Duẩn và Bộ Chính trị.

Những kẻ vô ơn tráo trở lấy oán báo ân sẽ không bao giờ có kết cục tử tế, lu loa đấu tố hòng che đậy cái bản chất ngụy quân tử. Các anh chị bắn về lịch sử một viên đạn thì tương lai các anh nhận sẽ là quả đại bác và không có chiến thắng nào bằng mồm cả, tất cả phải trả bằng máu !

(S.T.)