Không thể đặt Nguyễn Ánh ngang hàng với Hoàng đế Quang Trung!

0
434

Lịch sử gần 5000 năm của dân tộc là cả một bản thiên anh hùng ca, cái gì có liên quan đến nó, dẫu là một câu, một dòng chữ tự tay nhân vật đã sống hoặc đã chứng kiến những giờ phút huy hoàng viết ra, mà ta được đọc hay được nghe, đều là tiếng nói thân thiết từ ngàn xưa vọng lại.

Dân ta mỗi khi nhắc đến anh hùng dân tộc hay tội đồ dân tộc, họ đã rất minh tường, ăn sâu vào tiềm thức của nhiều thế hệ người Việt Nam. Lịch sử là gốc rễ, là cội nguồn, là sợi dây nối quá khứ và hiện tại, liền mạch như dòng sông chảy mãi không ngừng.

Từ xưa đến nay, mỗi khi nói đến Nguyễn Ánh (tức vua Gia Long của triều Nguyễn) thì người ta nghĩ ngay đến một tên cõng rắn cắn gà nhà, rước voi về giày mả tổ. Từ nhiều năm nay những kẻ nhân danh là sĩ phu, là nhà sử học, những kẻ có học hàm, học vị cũng đến mức “tột đỉnh của vinh quang” lại cố tình phá hoại lịch sử, “bôi son, trát phấn, cạo lông rửa mặt” cho Nguyễn Ánh và cả vương triều Nguyễn – Một vương triều đồi bại nhất lịch sử nước Việt ta (nhà Nguyễn có 13 vua thì có đến 8 tên bán nước, hoặc là thần phục ngoại bang – vua Hàm Nghi, Thành Thái và Duy Tân là ba người yêu nước nhưng họ cũng chỉ là công cụ của người Pháp, chỉ Minh Mạng và Thiệu Trị là 2 vua có thực quyền). Tai hại hơn, họ ca ngợi Nguyễn Ánh, đặt ngang hàng với người anh hùng dân tộc Quang Trung – Nguyễn Huệ. Mới đây tại Nam Phương Linh Từ, người ta còn thờ chung vua Quang Trung và Nguyễn Ánh. Thật đáng thất vọng! Không lẽ nhà chùa muốn cổ súy cho hành vi bán nước khi cố gắng rửa mặt cho tội nhân thiên cổ Gia Long – Nguyễn Ánh?

Nguyễn Ánh sinh năm 1762, là con trai của Vương tử Nguyễn Phúc Luân, cháu nội Nguyễn Phúc Khoát – vị chúa Nguyễn đời thứ 8 của Đàng trong (Chúa Nguyễn khác với nhà Nguyễn, Chúa nguyễn có 9 đời, bắt đầu từ chúa Tiên – Nguyễn Hoàng, cai quản xứ Đàng Trong trong hơn 2 thế kỷ cho tới khi bị lật đổ vào năm 1777 bởi nhà Tây Sơn). Trong suốt cuộc đời mình, Nguyễn Ánh cậy nhờ ngoại bang để củng cố quyền lực của mình, ông ta đã phạm rất nhiều đại tội; trong đó, tội xứng bị xử lăng trì là tội phản quốc.

Nguyễn Ánh cầu viện Pháp để đánh Tây Sơn, mang một mối họa cho nước Việt sau này – Tranh minh họa.

Trong bài thơ “Lịch sử nước ta” Bác Hồ viết:

“Nay ta mất nước thế này,

Cũng vì vua Nguyễn rước Tây vào nhà,

Khác gì cõng rắn cắn gà,

Rước voi giày mả, thiệt là ngu si.”

Nguyễn Ánh cầu cứu vua Xiêm, vua Xiêm lợi dụng cơ hội để âm mưu chiếm đất Gia Định và thôn tính Chân Lạp, đã cử Chiêu Tăng và Chiêu Sương đem 5 vạn quân theo hai đường thủy bộ cùng với tàn quân của Nguyễn Ánh tiến đánh Gia Định. Đêm 19 rạng ngày 20/1/1785, người anh hùng áo vải cờ đào Nguyễn Huệ đã lãnh đạo quân và dân ta đánh tan quân Xiêm ở Rạch Gầm – Xoài Mút (nay thuộc tỉnh Tiền Giang), .

Còn ở Đàng Ngoài, cuối năm 1788, khi quân Thanh đã chiếm đóng thành Thăng Long. Nguyễn Huệ lãnh đạo nhân dân ta chuẩn bị tấn công quân Mãn Thanh thì Nguyễn Ánh sai sứ thần Phan Văn Trọng và Lâm Đồ mang thư và chở 50 vạn cân lương ra giúp quân xâm lược Mãn Thanh. Trời bất dung gian, cả đoàn thuyền bị một cơn bão nhấn chìm xuống biển Đông, nhưng hành động này nói lên bản chất cực kỳ phản động của Nguyễn Ánh.

Qua sự việc này có thể thấy Nguyễn Ánh là tên giặc đê hèn, để củng cố quyền lực nhằm đối chọi với quân Tây Sơn mà hắn đã không từ thủ đoạn bẩn thỉu nhất nhưng hắn tiếp tục thảm hại. Đây là tội nghiêm trọng nhất. Bởi giúp Thanh đánh Tây Sơn tức là mong Thanh thắng, là chấp nhận Bắc thuộc, là hành động phản quốc!

Tại sao Nguyễn Ánh phản quốc? Vì đối với Nguyễn Ánh, làm chúa Đàng Trong hay làm quan cai trị nửa phía Nam của lãnh thổ nước ta, dưới sự “bảo hộ” của nhà Thanh (nếu quân Thanh thắng Tây Sơn) cũng vậy thôi! Miễn là vì lợi ích của gia tộc hắn chứ có nghĩ gì đến đất nước này.

May mắn là khí số, vận mệnh của dân tộc chưa tận khi đất nước có vua Quang Trung. Cả quân Xiêm và quân Thanh đều bị quân và dân ta do Nguyễn Huệ lãnh đạo đánh cho tan tác còn một số ít phải trốn chạy về nước. Rõ ràng, thời Quang Trung đất nước ta đã thống nhất. Nguyễn Ánh được kế thừa sự nghiệp đó, song Nguyễn Ánh lại cầu cứu rước tư bản phương Tây đặc biệt là tư bản Pháp vào xâm lược nước ta, là nguyên nhân sâu xa để giặc Pháp sau này tròng vào cổ nhân dân ta xích xiềng nô lệ kéo dài gần 100 năm.

Tượng thờ vua Quang Trung – Nguyễn Huệ tại Bảo tàng Quang Trung ở Bình Định – Ảnh sưu tầm.

Kể từ năm 1787, với sự giúp đỡ mạnh mẽ hơn của người Pháp thông qua giám mục Pigneau de Béhaine (tức Bá Đa Lộc), Nguyễn Ánh quay trở lại Gia Định. Trước đó, ngày 25 tháng 1 năm 1787, Bá Đa Lộc (giáo sĩ người Pháp làm cố vấn cho Nguyễn Ánh) đã thay mặt Nguyễn Ánh ký Hiệp ước Versailles (1787) với Pháp.

Theo đó, vua Pháp đồng ý cử sang 4 chiếc tàu chiến và một đạo binh: 1.200 lục quân, 200 pháo binh, 250 lính da đen ở Phi Châu (Cafres) và đủ các thứ súng ống thuốc đạn để đánh Tây Sơn. Ngược lại, sau khi chiến thắng, Nguyễn Ánh phải nhường đứt cho nước Pháp cửa Hội An (Faifo) và đảo Côn Lôn (Poulo-Condore), chủ quyền các vùng đất đó sẽ vĩnh viễn thuộc về nước Pháp ngay lúc quân đội Pháp chiếm đóng hòn đảo nói trên. Đúng lúc đó thì nước Pháp xảy ra Cách mạng, vua Pháp không thực hiện Hiệp ước nhưng Bá Đa Lộc đã kêu gọi các thương nhân người Pháp trợ giúp cho Nguyễn Ánh. Như vậy, đây là lần thứ ba Nguyễn Ánh phò ngoại bang, bán nước cho giặc.

Lịch sử là phải công tâm, trung thực, khách quan, không thể ngụy biện. Bản thân lãnh tụ Nguyễn Ái Quốc và Đảng Cộng sản Việt Nam khi nói về vai trò, vị trí, về công và tội của các chúa Nguyễn và các vua Nguyễn cũng rất công tâm. Quan điểm của lãnh tụ Nguyễn Ái Quốc – Hồ Chí Minh đối với lịch sử là rất sòng phẳng, phân minh. Người không hề công kích hay phê phán các chúa Nguyễn vì rõ ràng các chúa Nguyễn có công mở mang bờ cõi về phía Nam.

Cùng với việc kịch liệt phê phán các vua: Gia Long đã nhường cho Pháp cửa biển Đà Nẵng và đảo Côn Lôn, cầu viện quân Xiêm đánh nước ta, tiếp tế cho quân Thanh; đến các vua: Minh Mạng tiếp tục sự nghiệp do Gia Long để lại; Thiệu Trị chưa làm gì nhiều ở ngôi được 7 năm thì mất; đến các vua: Tự Đức, Dục Đức, Hiệp Hòa, Kiến Phúc, Đồng Khánh, Khải Định và Bảo Đại đã hoàn toàn bán nước ta cho Pháp. Nguyễn Ái Quốc đã từng viết bài trên báo chí nước ngoài để đề cao tinh thần yêu nước của 3 ông vua của vương triều nhà Nguyễn là Hàm Nghi, Thành Thái, Duy Tân. Lợi dụng công lao của các chúa Nguyễn để đề cao vương triều của Nguyễn Ánh và các vua Nguyễn như Tự Đức, Đồng Khánh, Khải Định và Bảo Đại là không chấp nhận được!

Vì những lý do nêu trên; không thể mang tên phản quốc, là tội nhân thiên cổ như Nguyễn Ánh để so sánh với Anh hùng dân tộc Quang Trung – Nguyễn Huệ, người đã có công đặt nền móng cho việc thống nhất đất nước; người đã dẫn dắt cả dân tộc đánh bại quân Xiêm, quân Mãn Thanh xâm lược, bảo vệ đất nước được! Đó là chân lý xưa nay!

Mặc dù Nguyễn Ánh đã thống nhất đất nước nhưng trên cơ sở kế thừa của vua Quang Trung và triều đại Tây Sơn đang làm dở dang (vua Quang Trung không may mất sớm) chứ chẳng phải là công lao của Nguyễn Ánh. Việc này nên được ghi nhận như một sự kiện, thay vì một công của tên giặc Nguyễn Ánh. Việc ca ngợi Quốc tặc Nguyễn Ánh, thậm chí đặt hắn ta ngang hàng với vua Quang Trung là việc làm của kẻ bất nhân, bất nghĩa, bất lễ, bất trí! Không bao giờ có thế chấp nhận được./.

Lão chăn bò DVK-MNQ