Dân tộc Việt Nam yêu chuộng hòa bình

0
42

Yêu chuộng hòa bình là một trong những truyền thống nổi bật, là nét đẹp văn hóa tiêu biểu của dân tộc Việt Nam. Trong lịch sử hàng ngàn năm dựng nước và giữ nước, dân tộc Việt Nam phải tiến hành nhiều cuộc kháng chiến chống lại các thế lực ngoại xâm để giành và bảo vệ độc lập, tự do cho Tổ quốc. Trải qua những cuộc chiến đấu lâu dài, gian khổ, chịu đựng biết bao mất mát, hy sinh, hơn ai hết, dân tộc ta nhận rõ giá trị của hòa bình, độc lập, tự do.

Chính vì thế, ông cha ta ngày xưa và cho đến thời đại Hồ Chí Minh đều quyết tâm, cố gắng cao nhất nhằm giữ môi trường hòa bình, hòa bình, hòa hiếu đối với các nước láng giềng để ngăn chặn chiến tranh, bảo vệ toàn vẹn lãnh thổ, chủ quyền. Chúng ta gọi đó là “kế sách” bảo vệ Tổ quốc từ sớm, từ xa bằng biện pháp hòa bình.

Dù có chiến thắng nhưng chúng ta không tranh cường, tranh bá, không tấn công xâm lấn lãnh thổ như nhiều quốc gia, dân tộc khác trong quá trình phát triển. Các thời nhà Lý, Trần, Lê, rồi Quang Trung- Nguyễn Huệ, sau khi đánh bại quân xâm lược phương Bắc, chúng ta đều cấp ngựa, phương tiện, lương thực cho họ rút về.

Ảnh minh họa.

Khát vọng lớn nhất của dân tộc ta là hòa bình. Nhưng bản lĩnh và nội lực của dân tộc ta là hòa bình không lệ thuộc, không làm nô lệ cho bất kỳ ai.

Chúng ta đã chiến đấu và chiến thắng để giành lại độc lập, tự do, thống nhất Tổ quốc. Chúng ta đánh để có hòa bình, cho nên chúng ta rất coi trọng những yếu tố, nhân tố để có được hòa bình.

Thứ nhất, chúng ta giữ hòa bình, hữu nghị với những nước bạn bè. Thứ hai, hòa bình, hữu nghị để tranh thủ nhận được sự ủng hộ của các quốc gia khác trên thế giới đối với sự nghiệp xây dựng đất nước của chúng ta. Thứ ba, kể cả đối với đối tượng đối nghịch, chúng ta bao giờ cũng sẵn sàng hòa bình nếu họ tôn trọng độc lập, chủ quyền của Việt Nam, từ bỏ ý chí xâm lược nước ta.

Trong chiến lược bảo vệ Tổ quốc trong tình hình mới xác định bảo vệ Tổ quốc gắn liền với bảo vệ hòa bình, chúng ta phải bảo vệ Tổ quốc từ sớm, từ xa. Chúng ta là bạn của các nước trên thế giới, chúng ta là thành viên có trách nhiệm của cộng đồng quốc tế.

Trong nghị quyết ấy, chúng ta không còn phân biệt ai là bạn, ai là thù nữa, mà chúng ta chuyển sang đối tượng, đối tác. Trong một đối tượng có “yếu tố đối tác”, trong một đối tác cũng có “yếu tố đối tượng”, chứ không hoàn toàn là bạn, hoàn toàn là kẻ thù.

Với nhận thức mới như vậy, chúng ta đẩy mạnh đối ngoại, mở rộng quan hệ. Chúng ta mở rộng quan hệ qua hai kênh khác nhau đó là song phương và đa phương, đẩy mạnh quan hệ với cả những nước có yếu tố đối tượng của chúng ta.

Ví dụ những nước trước đây có chiến tranh với chúng ta, hay những nước có tranh chấp lãnh thổ với chúng ta. Chúng ta coi đấy là những đối tác hợp tác quan trọng của chúng ta để từng bước giảm yếu tố đối tượng xuống, để xử lý những vấn đề còn tồn tại giữa hai bên, để cùng tồn tại hòa bình, cùng phát triển.

Giữa các nước lớn, giữa các quốc gia luôn tồn tại nhiều bất đồng, nhất là trong bối cảnh lợi ích chiến lược ngày càng đan xen nhau. Chúng ta không tranh giành lợi ích với bất kỳ nước nào nhưng sẵn sàng làm mọi cách để bảo vệ lợi ích chính đáng của mình không bị xâm phạm.

Ví dụ như chủ quyền trên biển Đông. Đây rõ ràng là lợi ích chính đáng, được luật pháp quốc tế thừa nhận. Chúng ta đừng mặc định nước này hay nước kia “lăm le” mà nhiều nước cũng muốn. Nếu không kiên định đường lối đối ngoại độc lập tự chủ, lúc nghiêng về bên này, lúc nghiêng về bên kia, mất cảnh giác thì rất nguy hiểm. Nếu chúng ta không xử lý tỉnh táo, khôn khéo với những vấn đề như thế sẽ biến bạn thành thù.

Trong các vấn đề bất đồng, nhất là quan hệ với các nước lớn, nước láng giềng, chúng ta cần tìm cách xử lý rất bình tĩnh, lâu dài, với tầm nhìn chiến lược.

Đối với các quốc gia lớn có tham vọng với lợi ích đất nước chúng ta, chúng ta phải nhớ lấy một câu của Bác Hồ đã dạy là: “Dĩ bất biến, ứng vạn biến”.

Cái “bất biến” của chúng ta là gì? Là lợi ích chính đáng của chúng ta được lịch sử thừa nhận, được luật pháp quốc tế thừa nhận và được cộng đồng quốc tế thừa nhận. Nhưng nếu không cảnh giác, chúng ta sẽ mất chế độ. Mà chế độ xã hội chủ nghĩa là một giá trị Việt Nam, là lợi ích quốc gia dân tộc của Việt Nam.

Thế cái “vạn biến” là gì? Vạn biến là diễn biến của tình hình khu vực, trong quan hệ của ta với các nước, trong đó có nước lớn, nước láng giềng luôn luôn đặt ra vấn đề về lợi ích, cái gì có lợi, cái gì bất lợi. Chúng ta lựa chọn cái bất biến thì phải giữ cho kỹ, còn trong quan hệ phải lựa chọn cái gì có lợi cho ta thì ta làm, cái gì không có lợi thì ta không làm, không ép chúng ta được, miễn là những điều chúng ta làm phù hợp với luật pháp quốc tế và đạo lý của thời đại.

Trong một môi trường đầy biến động như hiện nay, các nước lớn tranh giành sự ảnh hưởng, nào là chiến tranh thương mại, nào là can dự, nào là đe dọa về vũ lực, nào là vấn đề hạt nhân, tranh chấp lãnh thổ… đất nước ta giữ được môi trường hòa bình, ổn định và phát triển như ngày hôm nay càng khẳng định Đảng ta thật là giỏi, rất giỏi. Những quyết sách của Đảng trong xử lý các vấn đề nhạy cảm trong quan hệ với các nước, giữa các nước với nhau rất sáng suốt, đúng đắn.

Nguồn: tổng hợp từ bài nói của Thượng tướng Nguyễn Chí Vịnh trên tuyengiao.vn

BÌNH LUẬN

Vui lòng nhập bình luận của bạn!
Vui lòng nhập tên của bạn ở đây